Cùng một động tác đỡ cho kết quả khác nhau tùy loại xoáy đang tới, nên nhìn cổ tay đối thủ lúc giao là kỹ năng quan trọng.
Cấu trúc cơ thể khiến góc tối ưu thực tế thấp hơn, đây là chi tiết chỉ xuất hiện trong các bản mô phỏng chính xác.
Đối thủ sẽ dồn bóng vào bên yếu, nên di chuyển để đánh thuận tay hiệu quả hơn cố cải thiện cú trái trong một trận. Chạy nước rút cần xuất phát thấp.
Di chuyển vòng tránh né tốt hơn lùi thẳng. Ba giây cầm bóng trong khu vực dưới rổ mà chưa dứt điểm là phạm luật bóng rổ. Đổi lại độ chính xác giảm, nên kỹ thuật này chỉ dùng khi đang bị áp sát chứ không dùng làm mặc định.
Chắn bóng đôi bịt được nhiều góc hơn chắn đơn. Đi quá gần thì dễ chạm cột và bị phạt, còn đi quá xa thì mất thời gian, ranh giới giữa hai thứ rất hẹp.
Nhảy sớm nửa nhịp khiến bóng đi qua đầu, còn nhảy muộn thì không đủ độ cao để chạm bóng trước hậu vệ. Trọng tài xét cả cách đưa tạ lên chứ không chỉ xét việc tạ có được giữ vững hay không. Thủ môn thường đổ người trước khi bóng đi.
Không phải môn đối kháng nào cũng cho phép tiếp xúc cơ thể như nhau. Chỉ đè được một bên vai thì trận đấu vẫn tiếp tục, nên khóa cả hai vai mới là mục tiêu thật của mọi thế ghim. Khoảnh khắc bóng chưa được khống chế là lúc dễ đoạt nhất, chậm một nhịp là họ đã ngẩng đầu và có nhiều lựa chọn.
Đấu kiếm tính điểm khi chạm đúng vùng. Vung một đòn giả để họ đỡ rồi đánh vào chỗ vừa bỏ ngỏ, kỹ thuật này quan trọng hơn sức mạnh ở các trận cân sức.