Hai thang điểm này độc lập nhau, nên bài thi nhiều động tác khó mà trình diễn cứng nhắc vẫn có thể thua bài đơn giản mà mượt.
Bóng lăn theo độ dốc chứ không theo đường thẳng đã ngắm, nên phải ngắm lệch sang phía cao của mặt cỏ.
Ngắm bắn cung phải bù cho độ rơi của mũi tên. Thay đổi tốc độ giữa các quả ném quan trọng hơn ném nhanh nhất có thể, vì người đánh sẽ quen với một nhịp cố định.
Đá cầu tính điểm khi đối phương rơi.
Bóng ném ghi bàn khi bóng qua vạch vôi vào khung thành đối phương.
Chạy tiếp sức yêu cầu chuyền gậy đúng khu vực quy định, nếu không sẽ bị loại khỏi cuộc đua.
Sân trong nhà nhỏ, nhịp độ nhanh hơn. Đi quá gần thì dễ chạm cột và bị phạt, còn đi quá xa thì mất thời gian, ranh giới giữa hai thứ rất hẹp.
Ở cự ly xa, một cơn gió nhẹ cũng đủ đẩy bóng lệch cả chục mét, nên đọc gió là bước bắt buộc trước mỗi cú phát bóng.
Lực đến từ toàn thân chứ không chỉ từ tay, nên nhịp xoay quan trọng hơn sức mạnh cánh tay đơn thuần.
Trọng tài xét cả cách đưa tạ lên chứ không chỉ xét việc tạ có được giữ vững hay không.
Trò chơi
Quyết định chạy tiếp hay dừng lại phải đưa ra trong khoảnh khắc, và đây là nơi phân định giữa người chơi giỏi và người mới.
Bóng chuyền lên không chuẩn khiến người chuyền hai không thể tạo đường bóng tốt, lỗi ở khâu đầu kéo theo cả pha bóng.
Giữ cự ly giữa các tuyến quan trọng hơn chạy nhiều.
Vung một đòn giả để họ đỡ rồi đánh vào chỗ vừa bỏ ngỏ, kỹ thuật này quan trọng hơn sức mạnh ở các trận cân sức.
Đổi lại độ chính xác giảm, nên kỹ thuật này chỉ dùng khi đang bị áp sát chứ không dùng làm mặc định.